Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015
Chuồn chuồn hoa - cánh chuồn sặc sở
Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015
Thuốc diệt cỏ mới đây này ai ơi!
Ngày nay chủ trương bê tông hóa từ thành thị cho đến nông thôn từ nhà cửa khuôn viên đến sân bãi. Đặc biệt là đường giao thông lớn nhỏ phát triển mở rộng mấy cũng chưa vừa. Bê tông hóa phát triển ra bao nhiêu thì bấy nhiêu mặt đất nơi cây cỏ, chim muông được người Mẹ thiên nhiên tạo ra sinh sôi lại hóa đá.
Những con đường bê tông phẵng lỳ xám xịt đã chẵng có cây cối gì che cái nắng chói chang. Hai bên vệ đường còn chút cỏ xanh sẵn thuốc diệt cỏ mới đem diệt luôn cho cỏ chết khô để hợp với tông màu bê tông xám xịt...
Không còn gì để bàn luận nửa xin hỏi đến những người chân chính, các nhà môi trường sinh thái có thấu chăng?
Lê Văn Thưa
Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015
Rau dừa nước (cỏ Chưa)
Ở một vùng quê có câu thành ngữ còn lưu: “Nhất Lũy Thầy nhì đầm lầy Võ xá” đó là nơi đáng sợ nhất từ thời đánh trận Trịnh Nguyễn phân tranh. Vậy trên đầm lầy Võ xá có thứ gì đáng kể nhất đây chính là cây Dừa nước mà làng quê Võ xá tôi gọi là cỏ chưa một loài cây khá phổ biến ở nước ta thường sống ở vùng ruộng nước mà đặc biệt nơi đầm lầy. Dù chỉ là một loài rau cỏ nhưng loài cây này để lại cho chúng ta nhiều điều đáng quan tâm.
Trước hết phải kể đến lợi ích của cây dừa nước là một cây thuốc nam theo y học cổ truyền rau dừa nước có tác dụng thanh nhiệt giải độc lợi tiểu, tiêu thũng. Người dân còn lấy về làm thức ăn cho gia súc, hay làm phân xanh bón cho cây trồng. Cây dừa nước là loài thân bò thường sống ở ao hồ mương máng ruộng nước, ở vùng lầy thụt như đầm lầy Võ xá. Đặc điểm nổi bật của loài cây này là có một khả năng sinh tồn phát triển tuyệt vời, ở một số vùng như tỉnh Quảng bình còn gọi loài cây này là Cỏ chưa. Bởi nó có cách phát triển dù con người đã bỏ công làm cỏ nhưng cũng như chưa, mới có cái tên là “cỏ chưa”. Để sinh tồn phát triển thường thì muôn loài thể hiện lên thân cành một sự bền chắc dẻo dai để chống chịu lại mọi tác động có hại đến thân cây. Còn loài dừa nước này lại có một kiểu chiến lược sinh tồn theo hướng ngược lại không cần đến sự bền chắc. Nghĩa là rất dễ đứt gãy, đây chính là cơ hội những mẩu đứt gãy này lại thành ra cây mới. Bởi vậy khi làm cỏ nó khó lòng vơ hết cái mớ bòng bong chìm nổi trên mặt ruộng nước, nó đồng nghĩa với đi làm cỏ lại như gieo mầm cỏ! Cây dừa nước có khả năng khi nước lớn thì tự sinh ra các chùm phao trắng xốp để làm nổi thân lên, nước cạn thì sống trên bùn, nước khô hạn vẩn cứ sống được trên mặt đất. Dù chỉ là một loại rau cỏ trông mềm yếu nhưng cây dừa nước lại sở hữu một sức sống mạnh mẻ khả năng chống chịu thích nghi với môi trường sống. Hoa dừa nước 5 cánh màu trắng trong giửa là nhụy vàng nhìn thật quyến rủ. Đi qua cánh đồng gặp hoa dừa nước đang nở rộ thì không khỏi phải thảng thốt trước muôn điểm trắng lung linh nổi bật trên đồng nội
Tuy nhiêu loài cây thường sống trên vùng lầy thụt này dù có sức sống mạnh mẻ cũng khó tránh khỏi nguy cơ tuyệt diệt. Bởi con người dùng thuốc diệt cỏ đồng thời không còn không gian sống. Ngày nay một địa danh nổi tiếng như đầm lầy Võ xá xưa gần như đã biến mất! Rau dừa nước ngày nay đã hiếm thấy ở chính nơi từng sinh sôi tràn ngập này, đó là điều thật đáng tiếc.
phao trắng làm nổi thân cây khi nước lớn
Dừa nước vẩn sống bình thường trên cạn
Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015
Con người đang dần hóa cứng trái đất bằng bê tông
Vậy mà ở đô thị ngày nay mọi người không muốn thấy đất bụi tất cả đều bị bê tông bịt kín, một cọng cỏ cũng khó mà mọc lên. (Mà có mọc lên lại bị nhỗ bỏ vì đơn giản: Để cỏ mọc nhìn không trơn tru!) Như vậy đã có cái bất ổn trong sự cần thiết phải sống gần gủi giửa con người với thiên nhiên, kể cả với quan niệm về phong thuỷ. Tuy nhiên điều quan tâm nửa là vùng đô thị đã phá vở chu trình khép kín về cung cấp nước trong tự nhiên. Từ nước mưa rơi xuống gặp mặt đất cùng cỏ cây nước từ từ ngấm xuống lòng đất cung cấp cho lượng nước ngầm dự trử.
Ở vùng đô thị do bề mặt toàn bê tông nước mưa trơn tuột chảy thẵng vào cống rãnh rồi được đỗ ngay ra sông ra biển, không còn cơ hội nào cho nước có thể ngấm xuống vùng đất này! Nguy cơ cạn kiệt nguồn nước ngầm khu đô thị đã là một thực tế rỏ ràng. Xưa nay chúng ta vẩn nói rừng tự nhiên bị khai thác chặt hạ trở thành rừng cây thưa, đồi trọc gặp khi mưa nhiều nước không được cản trở chảy tuột nhanh nên đã gây ra lũ quét lũ ống. Điều này vô tình lại là "đồng minh" đối với vùng đô thị nước mưa ở đây cần phải chảy thật nhanh vì sợ ngập úng.
Trong thiên nhiên mưa chính là hình thái thiết yếu để đem lại cho sự sống điều này thì đã rỏ vùng đô thị lại dựa hẳn sự cung cấp từ các nhà máy nước mà bỏ quên nguồn nước mưa chính thống. Thậm chí coi nước mưa là hiểm họa gây ngập lụt dù chỉ tạm thời hơn là ý nghĩa nguồn cội đem lại sự sống tốt tươi bổ sung đổi mới lượng nước tự nhiên bền vững. Đơn cử như sau những trận mưa lớn gây ngập ở thủ đô Hà nội là lại tốn không biết bao nhiêu là giấy bút chỉ để phân trần vì sao lại ngập lụt?
Vậy mà nó lại đơn giản thôi khi bê tông đã bịt kín mặt đất đô thị rồi, gần như 100% nước tuột chảy cùng lúc gặp khi mưa lớn kéo dài chính đô thị nơi đây lại trở thành vùng nước ngập. Bởi không hạ nguồn hay cửa sông nào có thể kham nổi khi lưu lượng nước chảy vượt quá khả năng tiêu thoát của nó nên gây ngập lụt là chuyện tất nhiên rồi. Trên đời này bao nhiêu trận lũ lụt đã xẩy ra cũng đều thông qua cái nguyên tắc muôn thủa ấy.
Với đất nước có một nền văn minh lúa nước từ ngàn xưa ông cha ta đã biết lợi dụng vùng đất sẳn nước đồng thời tạo ra kênh đào, hồ ao, mương máng để dẩn thuỷ nhập điền. Trải qua hàng ngàn năm ngoài canh tác cây lúa nước người nông dân cũng đã tạo ra môi trường sống tự nhiên cho nhiều loài thủy sinh nước ngọt tôm cua cá cùng với chuổi thức ăn khép kín của nó. Từ ruộng lúa nước và hệ thống mương máng ao rãnh đã cung cấp nhiều nguồn lợi thuỷ sản nước ngọt tự nhiên cho người dân.
“Bê tông hoá kênh mương” ngày nay là dấu ấn của sự phát triển hiện đại tạo thuận lợi việc dẩn nước tưới tiêu cho cây lúa trên đồng ruộng. Tuy nhiên thuận lợi mặt này lại gây phương hại cho mặt khác “Bê tông hoá kênh mương” lại là sự cáo chung cho các loài tôm cua cá cùng chuổi thức ăn của nó trên đồng ruộng! Bởi lẻ khí hậu của nước ta có 2 mùa rỏ rệt là mùa khô và mùa mưa, vào mùa khô kênh mương nội đồng bằng đất cát tự nhiên là nơi tá túc cuối cùng của các loài tôm cua cá cùng chuổi thức ăn. Đây chính là những vũng nước, bùn đất, hang hốc chút ẩm ướt còn sót lại cưu mang loài vật này vượt qua mùa khô nắng nóng. Khi bê tông hoá kênh mương cũng là lúc các ao rãnh mương máng tự nhiên đều bị lấp đi vì không còn tác dụng, làm mất đi môi sinh đã hình thành từ ngàn xưa cho các loài sinh vật vốn đã từng sinh tồn trên ruộng lúa.
Chúng ta chưa thể ý thức hết những hệ luỵ xuất phát từ việc tăng dân số đồng hành với nhu cầu hưởng thụ mức sống ngày một cao. Trong đó phải kể đến con người ngày càng có khuynh hướng sống xa rời thiên nhiên mà bê tông hoá là một phương tiện để con người mặc sức thể hiện thay đổi mọi hình thái trên mọi đất nước và trái đất này. Rừng cây thành “rừng” nhà ở lầu đài cùng muôn vàn công trình hoành tráng lớn nhỏ tất thẩy đều thông qua bê tông hoá, đây chính là những hệ luỵ đáng cho ta phải suy ngẩm...
Lê Văn Thưa



































